Mời các bác cho bình nuận ạ:
Miền tây:

Lạm dụng quá trớn:

Khách sạn ngàn sao :

Camdaibay:

Khổ thân chị em khi phải qua đây:

Và đây nữa:


Trong khi chờ thanh tra GT làm việc:
——————————————————————————
Anh viết thư này cho em mà lòng tan nát. Nhiều người nghĩ rằng có sao đâu, với một kẻ như Chí Phèo, một kẻ mà khuôn mặt và cuộc đời đã bị băm nhỏ không biết bao nhiêu lần, thêm hay bớt một bộ phận nào tan nát cũng chả sao.
Họ nhầm!
Họ không chịu thừa nhận một thực tế hiển nhiên: Chí Phèo, dù có là một gã phá phách, vẫn là một gã đàn ông. Vẫn rất “men” theo nghĩa gai góc, xù xì của từ này. Và chẳng có kẻ đàn ông nào lại thiếu rung động trước vẻ đẹp phụ nữ.
Mà em là một phụ nữ đẹp. Chân lý ấy chả có gì để nghi ngờ. Nhiều kẻ nghĩ rằng anh nói thế chỉ vì nhìn em dưới ánh trăng và trong tâm trạng bụng đầy cháo hành. Đấy là những kẻ thiển cận, có tầm nhìn hạn hẹp, tưởng rằng thứ ánh sáng bàng bạc ấy có khả năng làm mờ tất cả. Chúng mới đáng thương làm sao.
Em Nở thân yêu!
Hãy tin rằng em là một phụ nữ đẹp tuyệt vời. Em có mái tóc dài và dày như dải ngân hà, có hàm răng đen như đêm huyền diệu, chắc khỏe chả cần thuốc đánh răng. Em có cánh tay tròn như trăng rằm, có gò má là sự pha trộn hoàn hảo đến bất tận của phúng phính, đầy đặn và mềm mại. Em còn có cặp mắt của con chim bồ câu, luôn mở to kinh ngạc trước cuộc đời, cặp lông mày như đuôi con chim chích, vừa nhanh thoăn thoắt vừa cong vút lên. Em có cánh mũi nhỏ xinh, đỏ hồng như con thỏ trắng và mượt dài như thỏ nâu. Đó là chưa kể đôi tai như một dòng sông nhỏ đầy cá bạc đang vẫy li ti, chưa kể cặp môi cong lên một cách bướng bỉnh, luôn đặt ra cho thời đại những dấu hỏi đầy tính nhân văn.
Em Nở thân yêu!
Tại sao anh phải khẳng định những điều đó? Tại vì nhiều kẻ đã quên rằng bản chất kỳ diệu của tình yêu là sự khác biệt của nó. Trong tình yêu, ta không yêu những gì cả thế giới yêu. Ta yêu cái của riêng ta, của mình ta, của cho ta. Trong tình yêu, ta vừa là Chí Phèo vừa là Picasso, ta độc đoán nhưng đầy sáng tạo. Khi nào có hai người yêu giống nhau, khi đó nhân loại nghèo đi một tâm hồn. Chí Phèo có Thị Nở, chỉ cần Thị Nở, không một ai ngoài Thị Nở. Tình cảm đơn giản và quyết liệt đó cần khắc vào đá, thế thôi!
Đọc đến đây, anh biết em sẽ làm gì. Em sẽ buông lá thư xuống và kêu lên: Anh nói như vậy, nhưng sao tuần trước không tới đón em?
Em Nở thân yêu!
Đúng là đầu năm mới, chúng mình có hẹn đi chơi, và đã chuẩn bị suốt tuần cho chuyện này. Anh đã đi thuê một bộ comple, còn em đã may một áo đầm dạ hội. Hai đứa sẵn sàng cho một tối đầy thơ mộng.
Em hẹn anh đón vào lúc bảy giờ rưỡi, và đúng bảy giờ anh dắt xe ra. Một chiếc xe máy không đẹp không xấu, không béo không gầy, không đắt không rẻ. Một chiếc xe như anh, chắc chắn và khỏe mạnh.
Anh nổ máy phóng ra đầu đường, và thấy gì? Thấy mọi người đang xúm đông xúm đỏ cạnh cây xăng, và kêu gọi nhau hãy mua nhanh kẻo hôm sau xăng lên giá mười bảy ngàn.
Anh sựng ngay lại suy nghĩ. Một lít xăng lên bốn ngàn. Bình xe anh năm lít là hai chục ngàn. Hai chục ngàn bạc!
Em Nở ạ! Ai mà không biết rằng chúng ta không phải triệu phú. Chúng ta yêu nhau, trong sáng, ngơ ngác và nhọc nhằn. Hai chục ngàn là một ống kem đánh răng, là một phần ba con gà luộc, là nửa ký xà bông loại tốt. Vậy anh có quyền lãng phí không? Không, lương tâm và thu nhập của anh không cho phép thế.
Anh bèn xếp hàng mua.
Nhưng em Nở ơi, em cũng biết đấy. Cái nghèo không phải độc quyền của hai đứa mình. Rất nhiều người không phải Chí Phèo, không phải Thị Nở nhưng cũng nghèo như Chí Phèo – Thị Nở cũng xếp hàng mua. Cây xăng quá đông. Hàng người tiến lên rất chậm.
Đến tám giờ rưỡi thì anh hoảng. Anh muốn quay xe ra để đi đón em. Không khó khăn gì để tưởng tượng ra khuôn mặt em khi nổi cáu. Nhưng than ôi, chậm mất rồi. Đằng sau anh thiên hạ xếp hàng kẹt cứng và đằng trước anh cũng cứng kẹt. Anh không nhúc nhích nổi một ly. Mà lúc ấy xung quanh anh, các khuôn mặt còn Chí Phèo hơn anh nữa. Anh trở thành một Chí Phèo em bé, một Chí Phèo dễ thương trước khát vọng mua xăng giá rẻ của đám đông. Anh bất lực.
Khi anh đổ đầy bình, ra khỏi cây xăng, phóng như điên tới chỗ em thì đã quá nửa đêm. Em đã bỏ về. Chỉ còn vầng trăng treo lơ lửng nhìn anh cáu kỉnh. Chuyến đi chơi sụp đổ tan tành.
Em Nở thân yêu!
Em sẽ không trách anh tiếc tiền vì tiếc tiền là phẩm chất tự nhiên của kẻ nghèo. Em sẽ trách anh sao lại tin vào lời đồn, vì hôm sau, hôm sau nữa xăng cũng đâu lên giá. Nhưng em ơi, trong quá khứ, rất nhiều khi tin đồn kiểu ấy đã trở thành hiện thực, khiến một kẻ lì lợm và bản lĩnh như anh cũng không dám coi thường. Anh đã tin vào cái sự tăng giá ấy một cách mù quáng, đúng, nhưng là sự mù quáng đầy chua xót và trách nhiệm.
Và kể từ hôm ấy chúng mình giận nhau. Em xa anh. Em Nở ạ, anh hoàn toàn có lỗi trong chuyện này. Nhưng em hãy mở tấm lòng nhân hậu, như đã mở vung nồi cháo ngày trước ra tha thứ. Anh chỉ là chàng Chí Phèo đáng thương, tội nghiệp chứ đâu phải chủ mỏ dầu. Nếu anh là chủ, anh sẽ tặng dầu cho tất cả những người đang yêu chứ không tăng giá 100 USD một thùng. Và anh sẽ tặng trái tim cho em. Một trái tim luôn bốc cháy, và chẳng cần xăng.
Anh của em.
Chí Phèo.
————————————————————————————
Những nhà thờ tôi đã đi qua
Mỗi khi có dịp tới một thành phố mới, tôi đều mong mình sẽ có cơ hội được ngắm nhìn những nhà thờ ở nơi đó. Bao giờ cũng vậy, phải hỏi trước xem, nhà thờ đó ở đâu để tranh thủ chiêm ngưỡng.
Ngoisao0606
Mỗi nhà thờ đều là những công trình kiến trúc tuyệt đẹp mà các thế hệ trước để lại với trần cao vời vợi, những ô cửa kính rực rỡ, tượng và điêu khắc tuyệt. Những lúc tay bấm đã mỏi, lại ngồi trơ trọi giữa những hàng ghế, dõi theo một người xa lạ đang thắp ngọn nến cầu nguyện cho bình yên.
Nhà thờ lớn Hà Nội, nơi đã chụp không biết bao nhiêu ảnh. Ban ngày có, đêm có, bên ngoài có, sân trước có, sân sau có, cây bàng có, cà phê La Place, cây điệp trước cửa nhà này.
|
|
| Nhà thờ lớn, nơi chứng kiến bao hạnh phúc. |
Bao nhiêu lần đứng đó đợi bạn bè, ngồi sát cánh cửa xanh lúc nào dưới mái nhà nâu đen đầy lá vàng, ăn cá chỉ vàng, củ đậu, uống trà đá. Mong có một người quen nào đó đi qua, để gọi ới ới. Nhớ ngày nào Phương mới mua máy, hai chị em chán ngồi vỉa hè uống cà phê roài, ra ngồi bệt vỉa hè ở sân sau nhà thờ ngày chủ nhật. Chụp cho Phương mấy cái ảnh hơi bị đẹp đấy nhé. Thấy một đôi xì tin gừ gừ chụp ảnh cho nhau. Rồi mùa đông năm ngoái, một chiều thứ bảy buồn, ra nhà thờ đứng thấy chả còn muốn lăn tăn gì nữa. Ngày nào ăn uống linh tinh rùi, ra đây ngồi hết “xì chít”. Nhiều người yêu cái nhà thờ này lắm.
Cũng đã bao ngày rồi chưa ra nhà thờ nhỉ. Mong mọi chuyện sớm trở lại bình yên. Hẹn chụp ảnh mặt trăng ở nhà thờ với Phương mà.
Dịp Tết bên Ba Lan, thành phố buồn đầy sương mù, cùng chị Huyền tranh thủ đi chơi tối. Thành phố vắng vẻ kinh khủng nhưng hai chị em vẫn lang thang các phố để tìm ra cái nhà thờ đôi chiều thấy thấp thoáng khi đi chợ Việt về. Cứ ngỡ không mở cửa, thò máy ảnh qua cửa sắt để chụp, cuối cùng phát hiện là cửa mở, mất công chụp vụng trộm. Khác với Nhà thờ lớn mỗi ngày có lễ, bên ngoài yên tĩnh vô cùng.
Lần đầu tiên nói chuyện với một đức cha, nhẹ nhàng hỏi chuyện. Vào trong nhà thờ, đông kín người, nhưng mọi người đều có vẻ nhẹ nhàng, dịu dàng với người nước ngoài.
Mỗi nhà thờ đi qua, đều là những kỷ niệm đẹp dù nhiều lúc đang ở tâm trạng rất ngớ ngẩn, là lúc đi một mình lẻ loi qua nhà thờ Sapa, giáo đường ở Berlin, nhà thờ nhỏ ở bên dòng Spree lúc lang thang chiều mưa, nhà thờ Cụt bởi chiến tranh tàn phá. Rồi lần đi xe máy trên đê Hà Nội, chị với Phương thấy nhà thờ trên đường là lao xuống chụp.
Nhưng cũng có những lần rất vui là lên nhà thờ Kopenick cùng chị H, Danisa và một bác già luật sư, nghe bác ý giải thích căng cả tai. Rồi lúc ra nhà thờ ở Hamburg, chỉ có 2 tiếng nên chỉ lướt qua dàn mướp một chút cùng các bạn cùng lớp. Bình thường chẳng quý nhau lém mà lúc ấy thấy vẫn vui ghê. Khi dừng chân đợi thầy giáo hỏi địa chỉ của một toà soạn báo, mấy đứa tranh thủ vào một cái nhà thờ đang sửa chữa. Hay lúc vừa đeo balô to đùng vừa chạy theo các bạn cùng lớp mà vẫn chụp kịp cái nhà thờ ở Bonn. Lúc đi chợ tay xách nách mang vẫn bò xuống cỏ để chụp đựoc nhà thờ gần ga. He, dở hơi quá.
Đau đớn nhất là vụ nhà thờ đẹp đỉnh đỉnh Cologne, hai chị em chụp hăng say suýt không kịp ăn trưa suốt 2 tiếng đồng hồ trong gió rét, cuối cùng mất sạch ảnh vì tội save cẩu thả. Tiếc ảnh chụp một người đàn ông thắp nến trong nhà thờ. Ánh sáng qua cửa kính trong nhà thờ Cologne có thể nói là tuyệt đỉnh. Nhớ cái ảnh bác thợ già chụp, máy bác ý xịn, trời nắng đẹp nên nước ảnh đẹp nhưng mà mặt hai chị em bơ phờ, chán ghê.
|
|
| Nhà thờ trên đường đi chợ về. |
|
|
| Nhà thờ Ba Lan, nơi bình yên nhất. |
|
|
| Pink Church ở Malaysia. |
|
|
| Nhà thờ Cụt ở gần Zoo còn nguyên dấu tích tàn phá của một vụ ném bom. |
|
|
| Nhà thờ của người Do Thái. |
|
|
| Chiều mưa bên dòng Spree. |
|
|
| Anh gánh nước ở Hamburg. |
|
|
| Lễ Phục Sinh ở siêu thị gần phố Iranische. |
|
|
| Nhà thờ Sapa, tối có hạt dẻ nướng, gần chợ có nhiều món quay. |
|
|
| Ước gì mình biết chơi đàn. |
————————————————–
Xa cách
Xuân diệu
Có một bận em ngồi xa anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn,
Em xích gần hơn một chút anh hờn,
Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa.
Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Ðến kề anh, và mơn trớn: “Em đây”
Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.
Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm.
Ðôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.
Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn Lí trường thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ,
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực…
Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
“Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”
———————————————————-
.Ghen
Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi, và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.
Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai,
Ðừng hôn dù thấy cánh hoa tươi,
Ðừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ,
Ðừng tắm chiều nay biển lắm người.
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa.
Mà cô thường xức, chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại,
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô.
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ.
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ,
Ðừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được giẫm lên.
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi!
———————————-
Cho tôi gửi chút tình nóng hổi
Mối tình nhỏ vừa đi vừa thổi
Sợ em cầm bỏng mất tay xinh.
Nếu em vào trong trái tim tôi
Mê cung nhỏ coi chừng em bị lạc
Nhắm mắt lại con đường phía trước
Em cứ đi ở đó sẽ có tôi
Tôi muốn vào trong trái tim em
Tìm hình bóng của mình trong đó
Cánh cửa đóng chẳng bao giờ để ngỏ
Có dùng bom? Thoải mái, vô tư
Có lẽ em dùng khoá vạn năng chống cắt
Không chìa nào có thể tra vào được
Chỉ một nụ hôn nóng bỏng rực cháy môi.
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
“Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa… vẫn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau – rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió”
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố.
































